Tại Sao Bạn Trằn Trọc Mỗi Đêm? Sự Thật Về Chứng Mất Ngủ Đang Tàn Phá Sức Khỏe
Bạn có đang phải vật lộn mỗi đêm với những trằn trọc, khó chìm vào giấc ngủ hoặc thức giấc từ tờ mờ sáng với cơ thể rã rời? Bạn hoàn toàn không cô đơn. Theo thống kê từ Bộ Y tế, có tới 30% người Việt Nam đang phải âm thầm đối mặt với chứng mất ngủ. Không chỉ là một hiện tượng sinh lý thoảng qua, mất ngủ mạn tính còn là “kẻ sát nhân thầm lặng” tàn phá nghiêm trọng sức khỏe thể chất, hủy hoại làn da, làm rối loạn cảm xúc và đặc biệt là gây suy giảm trí nhớ nghiêm trọng.
Vậy đâu là nguyên nhân cốt lõi tước đi giấc ngủ ngon của bạn? Bộ não hoạt động ra sao khi chúng ta thức trắng đêm? Và làm thế nào để nhận biết các triệu chứng điển hình của căn bệnh này? Bài viết dưới đây sẽ cung cấp cho bạn một bức tranh toàn cảnh, giải mã chuyên sâu từ A-Z về chứng mất ngủ, giúp bạn thấu hiểu cơ thể mình và tìm lại giấc ngủ trọn vẹn.
1. Mất ngủ có tác hại gì? Theo các tài liệu thống kê, tỷ lệ mắc chứng mất ngủ hiện nay ở Nhật Bản dao động từ 18% – 23%, tại Mỹ là 32% – 35%, và tỷ lệ này ở nước ta cũng xấp xỉ mức 30%. Có thể nói, mất ngủ là một trong những nỗi ám ảnh phổ biến nhất của con người trong xã hội hiện đại, và có lẽ đây là triệu chứng lâm sàng thường gặp nhất chỉ sau cảm giác đau đớn.
Một cuộc khảo sát quy mô tại Mỹ vào năm 1992 đã chỉ ra rằng, cứ 3 người trưởng thành thì có 1 người từng bị mất ngủ trong vòng một năm qua. Các chuyên gia dự báo, đến giữa thế kỷ 21, số người mắc chứng mất ngủ tại quốc gia này có thể chạm ngưỡng 100 triệu người. Tương tự, một nghiên cứu tại Pháp cho thấy có tới 48% dân số gặp các vấn đề về giấc ngủ. Kết quả điều tra của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) tiến hành trên 25.916 bệnh nhân tại các cơ sở y tế tuyến cơ sở ở 15 khu vực thuộc 14 quốc gia cũng cho thấy: 27% người bệnh gặp rắc rối với giấc ngủ, trong đó số người được chẩn đoán chính thức mắc bệnh mất ngủ gần bằng một nửa số người thực tế đang âm thầm chịu đựng căn bệnh này.
Việc thỉnh thoảng mất ngủ có thể không gây tổn hại quá lớn, nhưng nếu tình trạng này kéo dài dai dẳng, nó sẽ tàn phá nặng nề cả về mặt tinh thần lẫn thể chất. Những tác hại cụ thể biểu hiện qua các phương diện sau:
(1) Gây ra hàng loạt phản ứng khó chịu cho cơ thể như: trạng thái uể oải, luôn buồn ngủ, tinh thần sa sút, giảm khả năng tập trung, đầu óc choáng váng, phản ứng chậm chạp… Điều này làm sụt giảm nghiêm trọng hiệu suất làm việc, học tập và ức chế khả năng tư duy sáng tạo của não bộ. (2) Đối với trẻ em, mất ngủ làm giảm sự bài tiết hormone tăng trưởng, từ đó ảnh hưởng trực tiếp đến quá trình sinh trưởng và phát triển thể chất. (3) Đối với người trưởng thành, tình trạng này có thể gây cường chức năng thần kinh giao cảm, làm rối loạn quá trình trao đổi chất, cản trở sự phục hồi của các cơ quan, đồng thời làm suy giảm hệ miễn dịch, tạo điều kiện cho bệnh tật phát sinh. (4) Tàn phá sức khỏe làn da. Da của người bị mất ngủ thường sạm đen, xuất hiện bọng mắt, quầng thâm và nếp nhăn. Trái lại, những người có giấc ngủ chất lượng sẽ sở hữu sắc diện hồng hào bóng bẩy, đôi mắt tinh anh có hồn, thần thái rạng rỡ, toát lên vẻ trẻ trung và đầy sức sống. (5) Gây bất ổn về mặt cảm xúc. Tình trạng chán nản, cáu gắt và lo âu do mất ngủ sẽ cản trở quá trình giao tiếp, gây căng thẳng cho các mối quan hệ xã hội. Nghịch lý thay, chính những rạn nứt trong các mối quan hệ này lại tiếp tục làm chứng mất ngủ trở nên trầm trọng hơn.
Bên cạnh đó, những hệ lụy về thể chất và tinh thần nêu trên còn làm gia tăng đáng kể các vụ tai nạn trong quá trình lao động, gây ra những tổn thất khổng lồ cho xã hội. Năm 1990, Mỹ ước tính chi phí y tế trực tiếp do mất ngủ, cùng với thiệt hại kinh tế từ việc suy giảm năng suất, nghỉ ốm và tai nạn lên tới 15,4 tỷ USD. Nếu cộng thêm chi phí y tế do mất ngủ làm trầm trọng thêm các căn bệnh khác, mức thiệt hại kinh tế hàng năm theo ước tính dè dặt nhất cũng lên tới 30 – 35,9 tỷ USD. Mức độ nghiêm trọng và sức tàn phá của căn bệnh này e rằng còn vượt xa nhiều loại bệnh tật khác.
2. Tại sao con người lại mất ngủ? Có vô vàn yếu tố có thể tước đi giấc ngủ của chúng ta, từ những nguyên nhân tinh thần cho đến các bệnh lý tiềm ẩn trong cơ thể. Tuổi tác, trình độ văn hóa, thói quen sinh hoạt hay môi trường làm việc đều có mối liên hệ mật thiết với chứng bệnh này.
(1) Yếu tố tâm lý: Những biến cố không vui trong cuộc sống và công việc gây lo âu cấp hoặc mạn tính, nỗi sầu muộn, trạng thái hưng phấn quá độ, tức giận, hoặc việc người bệnh quá khắt khe, quan tâm thái quá đến sức khỏe của bản thân đều có thể gây mất ngủ. Thêm vào đó, một hiện tượng tâm lý phổ biến là “sợ giấc ngủ” — ví dụ như sợ đái dầm, sợ không thể dậy đúng giờ, hoặc đơn giản là nỗi ám ảnh “sợ đêm nay lại mất ngủ”. Chính sự căng thẳng, bất an dâng cao ngay sau bữa tối lại khiến tình trạng bệnh trở nên tồi tệ hơn. Đôi khi, dù nguyên nhân mất ngủ ban đầu đã được giải quyết, thì chính nỗi sợ này lại trở thành thủ phạm chính tước đi giấc ngủ. Yếu tố tâm lý đóng vai trò vô cùng quan trọng, chiếm đến một nửa số ca mất ngủ mạn tính. (2) Yếu tố môi trường: Môi trường sống ồn ào, nhà cửa chật chội, ô nhiễm không khí, hay sự thay đổi môi trường ngủ đột ngột đều là những tác nhân gây hại. Những kích thích ngoại cảnh như tiếng ồn lớn, ánh sáng chói lóa, nhiệt độ quá nóng hoặc quá lạnh, cùng sự quấy nhiễu của ruồi muỗi, chuột bọ đều sẽ phá hỏng giấc ngủ. (3) Thay đổi nhịp điệu giấc ngủ: Nguyên nhân chủ yếu xuất phát từ việc thường xuyên phải làm ca đêm, luân phiên ngày đêm, hoặc tính chất công việc có tính lưu động cao như đi công tác xa gây phản ứng chênh lệch múi giờ. Lối sống thiếu quy luật, không có giờ giấc ngủ nghỉ cố định hoặc vui chơi giải trí quá đà cũng làm đảo lộn nhịp độ đồng hồ sinh học, dẫn đến mất ngủ. (4) Yếu tố sinh lý: Những trạng thái sinh lý tự nhiên như quá đói, ăn quá no, cơ thể mệt mỏi rã rời hoặc đang quá hưng phấn cũng có thể làm bạn trằn trọc khó ngủ. (5) Yếu tố tuổi tác: Mất ngủ tỷ lệ thuận với tuổi tác; tuổi càng cao, nguy cơ mắc bệnh càng lớn. Người cao tuổi thường mất nhiều thời gian hơn để chìm vào giấc ngủ, kết hợp với các nguyên nhân như đi tiểu đêm nhiều, ngủ nông, dễ tỉnh giấc… khiến tỷ lệ mắc chứng mất ngủ ở nhóm người này cao hơn hẳn so với người trẻ tuổi. (6) Bệnh lý tâm thể: Nhiều căn bệnh kéo theo triệu chứng mất ngủ, điển hình như suy nhược thần kinh, tâm thần phân liệt, các bệnh về cảm xúc, đau thắt ngực, cường giáp, hoặc bất kỳ căn bệnh nào gây đau nhức và ngứa ngáy dữ dội. (7) Thuốc và rượu bia: Những người bị phụ thuộc vào thuốc an thần rất dễ gặp phải các chướng ngại giấc ngủ vô cùng ngoan cố. Người lạm dụng chất kích thích dài ngày cũng sẽ bị mất ngủ. Ngoài ra, việc uống rượu, cà phê hay trà đặc thường xuyên đều can thiệp tiêu cực đến chất lượng giấc ngủ. (8) Yếu tố thuốc men: Mất ngủ do thuốc điều trị gây ra là tình trạng rất phổ biến, bao gồm các khía cạnh:
- Tác dụng hưng phấn của thuốc: Thường gặp ở các loại thuốc chứa caffeine (bao gồm cả trà và cà phê), amphetamine, theophylline, thyroxine, cocaine, corticosteroid, thuốc chống rung cơ (Parkinson)… Ngay cả một số thuốc giảm đau hạ sốt thành phẩm (như Aspirin hỗn hợp – APC, Saridon) dù hàm lượng caffeine có hạn nhưng vẫn đủ sức đánh cắp giấc ngủ của bệnh nhân. Việc dùng trà đặc hoặc cà phê ban ngày để chống lại cơn buồn ngủ sẽ tạo ra tác dụng tích tụ, làm chứng mất ngủ ban đêm nặng thêm, tạo thành một vòng luẩn quẩn. Mất ngủ do uống rượu ban đầu có thể dễ đi vào giấc ngủ nhờ tác dụng an thần của cồn, nhưng sau đó, do tác dụng hưng phấn phản dội, giấc ngủ sẽ bị gián đoạn, chất lượng kém, người bệnh tỉnh giấc sớm và không ngủ đủ giấc.
- Tác dụng phụ của thuốc: Các loại thuốc giống thần kinh giao cảm thường gây nhức đầu, lo âu, run rẩy; hoặc tình trạng dị ứng thuốc gây phát ban, ngứa ngáy cũng làm gián đoạn giấc ngủ.
- Rối loạn nhịp thức và ngủ do thuốc an thần: Các loại thuốc an thần, chống loạn thần, chống co giật hay thuốc hạ huyết áp có thể làm giảm hoạt động và tăng ngủ nhiều vào ban ngày, dẫn đến việc mất cân bằng nhịp sinh học và gây mất ngủ vào ban đêm.
- Phản ứng cai thuốc: Việc đột ngột ngưng sử dụng một loại thuốc sau thời gian dài có thể kích hoạt trạng thái hưng phấn tinh thần, lo âu bất an do nhiều phản ứng cai thuốc, gây nhiễu và làm mất giấc ngủ (đặc biệt phổ biến với thuốc an thần, chống loạn thần, chống co giật và hạ huyết áp). Phần lớn thuốc ngủ, nếu dùng lâu dài (đặc biệt là thuốc tác dụng ngắn hoặc liều cao), khi ngừng đột ngột có thể gây ra hiện tượng “mất ngủ phản dội” vô cùng trầm trọng. Những người nghiện rượu khi cố gắng cai cũng sẽ gặp phải tình trạng tương tự. (9) Chướng ngại tinh thần: Các bệnh lý tâm thần đa phần đều đi kèm với chướng ngại giấc ngủ; mất ngủ được xem là một phần của triệu chứng tâm thần. Trong đó, bệnh thần kinh là thủ phạm thường gặp nhất, chiếm từ 45% – 85% các trường hợp. Những người bị suy nhược thần kinh, rối loạn thần kinh lo âu và rối loạn thần kinh trầm cảm hầu như đều phàn nàn về tình trạng mất ngủ. Bệnh thần kinh vừa là nguyên nhân, lại vừa là hệ quả của chứng mất ngủ. Bệnh hưng cảm thường gây hưng phấn ngày đêm, ngủ cực ít; trong khi đó, tâm thần phân liệt và đặc biệt là bệnh trầm cảm cũng gắn liền với sự mất ngủ vô cùng phổ biến. Đáng lưu ý, một số bệnh nhân trầm cảm dạng nhẹ lại chủ yếu than phiền về chứng mất ngủ, khiến các triệu chứng trầm cảm bị che lấp và dễ bị bác sĩ bỏ sót chẩn đoán. Do bệnh trầm cảm ẩn chứa nguy cơ tự sát rất cao, nên cần đặc biệt nâng cao cảnh giác. (10) Các loại bệnh lý cơ thể: Mất ngủ do các bệnh lý thực thể chia làm hai khía cạnh:
- Mất ngủ do bệnh lý thực thể ở não: Xảy ra do tổn thương tại các cấu trúc não làm nhiệm vụ điều chỉnh các giai đoạn của giấc ngủ (như vùng trước của vùng dưới đồi, đồi thị, cầu não và nhân tủy…), ảnh hưởng đến sự xuất hiện của giấc ngủ sóng chậm (non-REM) và giấc ngủ cử động mắt nhanh (REM). Tình trạng này gặp trong các bệnh lý như tai biến mạch máu não, chấn thương sọ não, viêm não, thoái hóa não…, chiếm khoảng 5% các ca mất ngủ. Khoảng 95% bệnh nhân bệnh mạch máu não bị mất ngủ sau khi phát bệnh; biểu hiện mất ngủ phụ thuộc vào vị trí ổ bệnh, và mức độ nghiêm trọng tỷ lệ thuận với kích thước ổ bệnh.
- Mất ngủ do bệnh lý thực thể ngoài não (ở cơ thể): Chiếm khoảng 15%, bao gồm các bệnh như cường giáp, tiểu đường, hạ đường huyết, thời kỳ kinh nguyệt, thời kỳ mãn kinh cùng các rối loạn nội tiết, chuyển hóa, nhiễm trùng, nhiễm độc đều ảnh hưởng trực tiếp đến giấc ngủ. Tuy nhiên, thủ phạm phổ biến hơn cả lại là sự can thiệp từ các triệu chứng do bệnh lý mang lại, chẳng hạn như: đau đớn, ngứa ngáy, ù tai, ho, tim đập nhanh, hụt hơi, đầy hơi chướng bụng, đi tiểu nhiều lần, khó trở mình, co giật tay chân… Ngoài ra, chứng mất ngủ cũng liên quan mật thiết đến cơ địa nhạy cảm, tính cách, đặc điểm nhịp sinh học, giới tính và tuổi tác của từng cá nhân. Phụ nữ và người cao tuổi thường dễ bị mất ngủ hơn. Nguyên nhân nữ giới mắc bệnh nhiều không chỉ do những rối loạn nội tiết trong chu kỳ kinh nguyệt, thai kỳ hay mãn kinh, mà còn do áp lực từ việc phải oằn mình gánh vác việc cơ quan lẫn việc nhà, chăm lo cho con cái và phụng dưỡng người già. Cần đặc biệt lưu ý rằng, nguyên nhân tước đi giấc ngủ của một người bệnh thường không chỉ dừng lại ở một yếu tố duy nhất.
3. Mất ngủ xảy ra như thế nào? Trong hệ thống thần kinh của con người, não bộ là một bộ phận tinh vi và phức tạp nhất. Nếu coi não bộ là bộ chỉ huy tối cao của cơ thể, thì các tế bào vỏ não chính là những vị tư lệnh chỉ đạo trực tiếp. Hoạt động của tế bào vỏ não vô cùng phức tạp, nhưng về cơ bản chỉ xoay quanh hai trạng thái cốt lõi là “hưng phấn” và “ức chế”, cùng với quá trình chuyển đổi cực kỳ tinh vi giữa chúng.
Hai trạng thái “hưng phấn” và “ức chế” này đối kháng, chế ước lẫn nhau nhưng đồng thời lại thống nhất chặt chẽ, và có thể chuyển hóa cho nhau trong những điều kiện nhất định. Não bộ bắt buộc phải duy trì sự cân bằng hoàn hảo giữa hai trạng thái này thì con người mới có thể hoạt động bình thường vào ban ngày và đi vào giấc ngủ thư thái vào ban đêm. Khi trạng thái cân bằng này bị phá vỡ, hoặc quy luật hoạt động của nó bị can thiệp — nghĩa là lúc cần “ức chế” để ngủ thì tế bào lại không thể ức chế mà vẫn duy trì trạng thái “hưng phấn” — chứng mất ngủ sẽ lập tức xuất hiện.
Nhìn chung, các cơ chế gây mất ngủ có thể được quy về 4 nhóm yếu tố lớn: yếu tố tâm lý, yếu tố cơ thể, yếu tố môi trường và yếu tố cá tính. Chẳng hạn, một tin tức ngoài ý muốn trước giờ ngủ, khiến bạn cực kỳ vui sướng hoặc đau buồn tột độ, sẽ kích thích não bộ hưng phấn, ảnh hưởng trực tiếp đến việc đi vào giấc ngủ. Khi cơ thể ốm đau, những cơn ho dai dẳng, sự đau đớn hay ngứa ngáy sẽ làm tế bào vỏ não luôn ở trạng thái hưng phấn, không thể chuyển sang trạng thái ức chế, dẫn đến việc thức trắng đêm. Ngoài ra, sự thay đổi đột ngột của thói quen ngủ, môi trường ngủ mới mẻ, hoặc thể chất suy yếu và sự lão hóa của các cơ quan khi bước vào tuổi già cũng làm suy giảm khả năng ức chế của vỏ não, dễ sinh ra nhiều dạng mất ngủ khác nhau. Việc nhận thức và thấu hiểu rõ bản chất của chứng mất ngủ cũng như nguyên nhân sâu xa gây ra nó có ý nghĩa đặc biệt quan trọng trong việc phòng ngừa và điều trị dứt điểm căn bệnh này.
4. Mất ngủ được phân loại như thế nào? Chứng mất ngủ vô cùng đa dạng và thường được phân loại dựa trên các tiêu chí sau:
(1) Phân theo thời điểm mất ngủ:
- Mất ngủ giai đoạn đầu (Mất ngủ do khó vào giấc): Chỉ tình trạng lên giường trằn trọc mãi mới có thể chìm vào giấc ngủ.
- Mất ngủ gián đoạn (Mất ngủ do duy trì giấc ngủ): Chỉ tình trạng ngủ không yên giấc, cực kỳ dễ giật mình tỉnh dậy, hay gặp ác mộng và rất khó dỗ lại giấc ngủ.
- Mất ngủ giai đoạn cuối (Mất ngủ do thức giấc sớm): Đi vào giấc ngủ khá dễ dàng, nhưng ngủ được rất ít, tỉnh dậy từ rất sớm và hoàn toàn thức trắng cho đến sáng.
(2) Phân theo nguyên nhân cốt lõi:
- Mất ngủ sinh lý: Là tình trạng thỉnh thoảng mất ngủ hoặc mất ngủ thoáng qua do những tác động từ môi trường, cảm xúc, chế độ ăn uống, thói quen giải trí, thuốc men… gây ra (đã loại trừ các nguyên nhân do bệnh lý). Gần như ai trong chúng ta cũng từng trải qua dạng mất ngủ này trong đời.
- Mất ngủ bệnh lý: Là hậu quả trực tiếp do các loại bệnh thực thể gây ra, tình trạng này thông thường sẽ kéo dài khá lâu nếu bệnh gốc không được xử lý.
(3) Phân theo tính chất bệnh:
- Mất ngủ thực sự: Là tình trạng người bệnh vô cùng bất mãn với chất lượng giấc ngủ của mình trong một thời gian dài, bao gồm các biểu hiện: khó vào giấc, ngủ không sâu, dễ tỉnh giấc, nhiều mộng mị, thức giấc sớm và không thể ngủ lại. Tình trạng này xảy ra ít nhất 3 lần mỗi tuần và kéo dài liên tục trên 1 tháng.
- Mất ngủ giả: Là một dạng rối loạn nhận thức về giấc ngủ. Người bệnh luôn có cảm giác chủ quan rằng mình thường xuyên bị mất ngủ, nhưng khi đo lường thực tế, cả thời lượng lẫn chất lượng giấc ngủ của họ đều hoàn toàn bình thường.
(4) Phân theo thời gian diễn tiến:
- Mất ngủ thoáng qua: Chỉ tình trạng thỉnh thoảng mới mất ngủ một vài đêm.
- Mất ngủ ngắn hạn: Tình trạng khó ngủ kéo dài liên tục từ 2 – 3 tuần cho đến vài tháng.
- Mất ngủ mạn tính: Là căn bệnh dai dẳng, ám ảnh người bệnh thường xuyên trong khoảng thời gian trên 6 tháng.
5. Các triệu chứng của bệnh mất ngủ là gì? Tùy thuộc vào từng dạng bệnh, người bị mất ngủ thường phải đối mặt với một hoặc nhiều triệu chứng điển hình dưới đây: (1) Khó đi vào giấc ngủ: Dù đã lên giường nằm nghỉ nhưng tâm trí vẫn tỉnh táo, rất khó để chợp mắt ngay. (2) Giấc ngủ chập chờn, không yên: Thường xuyên bị bủa vây bởi các cơn ác mộng và cực kỳ dễ bị giật mình tỉnh giấc bởi những tác động nhỏ. (3) Thức giấc quá sớm: Mở mắt tỉnh dậy từ tờ mờ sáng và trằn trọc không thể nào ngủ lại được. (4) Chất lượng giấc ngủ kém: Sáng thức dậy cơ thể vô cùng rã rời, uể oải và mệt mỏi như chưa hề được nghỉ ngơi. (5) Ảo giác mất ngủ: Dù thực tế vẫn có thể ngủ được, nhưng người bệnh luôn có cảm giác chủ quan rằng bản thân thao thức trắng đêm, cả đêm chưa hề được ngủ ngon giấc.
6. Bệnh nhân mất ngủ cũng dễ mắc chứng hay quên sao? Hay quên (chứng suy giảm trí nhớ) là biểu hiện của sự rối loạn trong hoạt động trí óc của cơ thể. Nó có thể là hệ lụy của nhiều căn bệnh nghiêm trọng như tai biến mạch máu não, bệnh Parkinson, ngộ độc khí carbon monoxide (CO), chấn thương sọ não… Biểu hiện đặc trưng của chứng này là sự sa sút trí nhớ ngắn hạn hoặc dài hạn, dễ quên việc, làm việc thiếu tập trung.
Ở giai đoạn mất ngủ thoáng qua hoặc khi bệnh mới chớm, triệu chứng hay quên thường chưa xuất đầu lộ diện. Tuy nhiên, khi mất ngủ trở nên dai dẳng hoặc chuyển biến nghiêm trọng, tình trạng sa sút trí nhớ bắt đầu làm phiền người bệnh. Bệnh nhân mất ngủ kéo dài thường than phiền rằng não bộ của họ hoạt động kém đi hẳn, làm việc hay quên trước quên sau, cất đồ đạc không nhớ để ở đâu, quên bẵng tên của những người quen thân, nghe giáo viên giảng bài xong không nhớ được gì, hoặc đọc trọn vẹn một trang sách mà đầu óc vẫn trống rỗng, không đọng lại bất kỳ ấn tượng nào.
Cần lưu ý phân biệt rõ: khác với chướng ngại trí nhớ do tổn thương phá hủy ở não bộ (khiến não bộ vĩnh viễn không thể lưu trữ thông tin), chứng hay quên của bệnh nhân mất ngủ chủ yếu xuất phát từ trạng thái thiếu tập trung, tinh thần mệt mỏi rã rời và thiếu hứng thú. Do đó, hiện tượng hay quên do mất ngủ thường chỉ ở mức độ nhẹ, mang tính chất tạm thời, không bao giờ tiến triển thành chứng sa sút trí tuệ (Alzheimer) và hoàn toàn có thể hồi phục được khi giấc ngủ được cải thiện. Người bệnh không cần phải quá hoang mang, lo lắng về vấn đề này.
Có 3 lý do chính giải thích tại sao mất ngủ lại kéo theo chứng hay quên:
- Thứ nhất: Do thiếu ngủ, não bộ phải duy trì ở trạng thái hưng phấn yếu ớt trong thời gian dài, dẫn đến việc cơ thể cực kỳ dễ mệt mỏi. Chỉ cần kéo dài thời gian học tập hoặc làm việc thêm một chút là đầu óc đã đình công, phân tâm và mất tập trung.
- Thứ hai: Sự chú ý và tâm trí của người bệnh thường bị bòn rút bởi những lo âu về tình trạng sức khỏe của chính mình, hoặc luẩn quẩn trong những chuyện phiền lòng, những tiểu tiết vụn vặt. Vì tâm trí luôn vướng mắc và cố chấp với những điều đó, họ không còn đủ dung lượng não bộ để tập trung vào việc học hay làm việc.
- Thứ ba: Áp lực tâm lý nặng nề. Bệnh nhân thường canh cánh trong lòng những thông tin tiêu cực, những diễn giải đáng sợ về bệnh tật đến mức không thể dứt ra được. Chính điều này đã sinh ra một cơ chế ức chế mạnh mẽ, phong tỏa sự tập trung của não bộ đối với các sự vật, sự việc khác.
Mất ngủ và hay quên tuy mang bản chất hoàn toàn khác nhau, nhưng chúng lại như một cặp bài trùng thường xuyên tồn tại song song và tác động qua lại lẫn nhau. Mất ngủ làm nảy sinh và khiến chứng hay quên trở nên tồi tệ hơn, trong khi những bực dọc, tự ti do hay quên mang lại cũng gián tiếp quấy nhiễu, làm chứng mất ngủ ngày càng thêm trầm trọng.
Nếu bạn đang gặp phải tình trạng mất ngủ, đã sử dụng nhiều loại phương pháp mà chưa hiệu quả, cần tư vấn sử dụng Đông Y Trị Mất Ngủ, hãy liên hệ:

#matngu #benhmatngu #nguyennhanmatngu #tachaicuamatngu #trieuchungmatngu #matnguhayquen #suckhoegiacngu #matngumantinh #chamsocsuckhoe #khohoingu #chuamatngu #giamtrinho
